Trang

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

NHỊP CẦU TƯƠNG LAI



                        Cầu qua Nhơn Hội mấy đời mơ,
                        Bắc nhịp tương lai rộng bến bờ.
                        Đánh thức tiềm năng khai vận hội,
                        Phát huy nội lực đón thời cơ.
                        Ban Mai(1) nhộn nhịp đời tươi sáng,
                        Thị Nại(2) bình yên sóng lặng lờ.
                        Hội tụ về đây cùng phát triển,
                        Xây đời hạnh phúc thõa lòng mơ.
                                                                             26.01.2008
                                                                             tiengsonca
(1)  Bán đảo Phương Mai
(2)  Đầm Thị Nại-Quy Nhơn

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

TƯỞNG NIỆM HÒANG ĐẾ QUANG TRUNG

                     

                    Uy dũng gươm trường chiến giáp tung,
                   Quang Trung khí phách thật oai hùng.
                   Cờ đào gánh nặng hồn non nước,
                   Áo vải mang đầy đạo hiếu trung.
                   Tụ nghĩa anh hào chân tướng mạnh,
                   Hành binh thần tốc đội quân hùng.
                   Cầm quân bách thắng ngời trang sử,
                   Ngưỡng vọng muôn đời dân cúc cung.

                                                                tiengsonca

                                                                            

MỘT VÙNG SÔNG NƯỚC VĨNH LONG



Một vùng sông nước mênh mang
Thuyền đi nhộn nhịp chuyển hàng ngược xuôi
Sầu riêng đặc sản thơm bùi
Đã mê hương bưởi từ hồi thương em

Một vùng sông nước êm đềm
Sông trăng thấp thoáng bóng em lặng hồn
Anh qua níu bước chiều hôm
Tình tang câu hát, nụ hôn gió đùa

Một vùng non nước xa xưa
Vươn cành bông súng theo mùa nước lên
Một lần quá bước khó quên
Giọng ca tài tử, tiếng đờn mùi tai

Một vùng sông nước nhớ hoài
Em  xinh lồng lộng, người tài sáng danh
Bốn mùa cây trái tươi xanh
Con người cởi mở, nhiệt thành dễ thương.
                                               tiengsonca

NGƯỜI KỶ SƯ TÂM HỒN



                                  Bình minh chân trời sáng,
                                      Người kỷ sư tâm hồn,
                                      Từng ngày trên bục giảng,
                                      Dìu đàn chim lớn khôn .

                                      Trời đêm sao lấp lánh,
                                      Dòng sông nối tiếp đò,
                                      Đàn chim non tung cánh,
                                      Giữa bầu trời tự do .

                                      Mộng mơ màu áo trắng,
                                      Mai đây rộng bước đường,
                                      Ơn thầy luôn sâu nặng,
                                      Dưới mái trường thân thương .
                                                               tiengsonca

CÂY ĐỜI YÊU THƯƠNG


                               Cây đời xanh mãi với yêu thương,
                                      Huynh đệ tương phùng khắp bốn phương,
                                      Tâm sáng không lo thân vướng bụi,
                                      Chí bền chẳng ngại dáng dầm sương,
                                      Nhân gian tất tả đôi chân khách,
                                      Tâm trí an nhiên khúc giác thường,
                                      Cuộc sống ươm đầy nhân đạo đức,
                                      Suối nguồn hạnh phúc sẽ miên trường.
                                                                                tiengsonca

ĐÀ LẠT CHIỀU MƠ


Chiều buông màn tím, sương lành lạnh
Phố núi nghiêng nghiêng, bóng lặng chìm
Ta chạm hoàng hôn mà ước vọng
Bất ngờ trăng đến sáng ngời đêm
Phố núi mơ màng trăng huyền ảo
Đồi hoa mơn gió, thoảng hương trần
Con dốc chập chùng trong vó ngựa
Nghe hồn xao xuyến bóng giai nhân
Rủ rỉ ngàn thông như muốn nói
Trời mơ Đà Lạt níu chân người
Người - hoa đằm thắm như thầm gọi
Ta đã lên đây cứ nhớ hoài...
                            tiengsonca

ĐẤT TRỜI HÀ NỘI



                  Kinh đô rạng rỡ mấy niên biên
                  Lịch sử ngàn năm dấu ấn riêng
                  Hà Nội con người luôn lịch lãm
                  Thăng Long hồn nước mãi tồn nguyên
                  Vang xa bốn bể danh nhân sáng
                  Tụ hội thành đô thức giả hiền
                  Văn hoá mạch nguồn dân nước Việt
                  Đời đời bền vững đất trời thiêng

                                                    tiengsonca

CẢM BẠC LIÊU



Anh về Bạc Liêu cảm vầng Nhật Nguyệt
Cây lúa xanh đồng thấm đẫm phù sa
Hương nhãn thơm tho, nắng vàng óng ả
Như đóa xuân nồng rạng rỡ màu hoa

Gió nô đùa cánh lá cười xanh ngát
Đắm say tình nồng ấm những bài ca
Người yêu quê hương vang lừng câu hát
Háo hức anh về chẳng ngại đường xa

Đêm Bạc Liêu cảm tình thơ Ngọc Yến
Hòa giai điệu ngẫu hứng khúc tình yêu
Nghe âm vang tơ tình lầu Công tử
Giọt cà phê ý vị biết bao điều !

Cái nước Thùy Dương thuyền tình chấp chới
Đã đi vào ký ức hẳn khó quên
Bạc Liêu ơi ! Một lần anh đã tới
Bằng hữu nhiệt thành tình cảm lên men !

                                       tiengsonca

BỤI PHẤN


Khi xưa ngồi dưới mái trường
Thầy cô dạy dỗ mở đường bước xa
Viết từ đạo đức nở hoa
Bảng đen lưu dấu trong ta dáng thầy.

Bụi nào nhớ mãi hôm nay
Phấn in tư tưởng người thầy hôm qua
Rơi trong dòng nhớ đường xa
Rơi miền ký ức lòng ta nắng đầy.

Có hạt đọng lại nơi đây
Bụi nào vương vấn lời thầy ngày xưa
Rơi trên triền nhớ bao mùa
Bục giảng ngày ấy vẫn chưa phai màu.

Có hạt sương trắng mái đầu
Bụi nào nối nhịp qua cầu nhân gian
Rơi trên đoạn phím cung đàn
Tóc thầy ngã trắng nắng vàng nơi em.

Em yêu giọng nói nhẹ mềm
Yêu những ánh mắt dịu hiền thầy cô
Phút giây qua tuổi học trò
Này đây nhớ lại chuyến đò ngày xưa.

Thầy cô chẳng quảng đò đưa
 ai hay chữ không qua học thầy
Bao giờ kiến thức đủ đầy
Quên làm sao được người thầy yêu thương.

Ngày xưa ngồi dưới mái trường
Thầy đã dìu dắt con đường thành nhân
Dạy cho em biết xa gần
Dỗ dành hết sức ân cần với em

Cho em vầng sáng soi đêm
Em vào cuộc sống vững tin trong đời
Bài học thầy dạy nên người
Hay như cuốn sách sáng ngời nhiều trang

Mai kia mãi nhớ lời vàng
Sau này biết sống cho đàng hoàng hơn
Lớn lên em mãi nhớ ơn
Người ươm kiến thức mở hồn về sau

Làm sao ngọc sáng lên màu
 thầy bắc nhịp qua cầu tiến thân
Bao giờ thầy cũng sáng ngần
Quên làm sao được chữ vần đầu tiên.

Ngày xưa cô tựa mẹ hiền
Thầy như ông lái đưa thuyền qua sông
Dạy em trung thực nằm lòng
Dỗ dành những lúc tuôn dòng lệ rơi.

Khi em đã lớn nên người
Tuổi thơ tái hiện  một trời yêu thương
Còn đây dấu ấn học đường
Thơ em gửi trọn ngàn thương đến thầy.


                                       tiengsonca

NHỮNG SẮC MÀU TIỀM ẨN


             Tắm nắng vàng em giòn giòn hương biển,
                   Trời mênh mang thơ mộng dải cát vàng,
                   Em chăm chút dệt đường tơ thổ cẩm,
                   Nhuộm sắc màu trong nắng gió Phan Rang.

                   Hương của đất em thả hồn Bàu Trúc, 
                   Giàn nho xanh tươi mát ước mơ đời,
                   Tiềm năng đó cho bao người đánh thức,
                   Chí can trường vượt sóng gió trùng khơi.

                   Văn hóa Chăm quyện tình yêu phồn thực,
                   Tháp rêu phong sừng sững tự lâu đời,
                   Nét nhân văn điểm tô nhiều lễ hội(*),
                   Ẩn tâm linh bình ổn kiếp con người.
                                                                             
                          Kỷ niệm Festival  Ninh Thuận 2007
                                          15/8-21/82007
                                           tiengsonca

HÒA ĐIỆU

Anh mong đợi và em đã tới
Anh mơ trăng nên nguyệt mới sáng ngần
Anh làm thơ và em cũng trải lòng
Anh khát lả, em là nguồn suối mát
Anh đói lòng, em chiều ý thương trao
Trời đã cho anh cánh buồm đơm gió
Một chiếc thuyền tình đầy ắp hương yêu
                                                                             tiengsonca



Anh mơ vầng trăng vàng
Khi nhớ nhiều vội sang
Yêu trăng hồn đắm đuối
Trái tim đập rộn ràng



Anh mơ về nhành hoa
Trời đất như giao hoà
Hoa xinh nhìn rạng rỡ
Trái tim anh mù loà

Anh mơ về người yêu
Yêu thương đến hao gầy
Từng đêm nghe thổn thức
Trái tim nhớ thương đầy

Anh mơ từng thời gian
Bên em yêu ngập tràn
Cho nhau niềm hạnh phúc
Dù tình yêu muộn màng…

                 tiengsonca

BIỂN HÁT

"Mưa rơi nhè nhẹ
Như bàn tay anh
Dịu dàng êm ái
Đêm dài qua nhanh"

Đong đưa cành liễu
Cánh buồm mong manh
Khung trời đầy gió
Thuyền tình đi nhanh

Mây trôi lờ lững
Em như lụa là
Mặn mà ấp áp
Anh say trăng ngà

Lời ru biển hát
Yêu em nồng nàn
Nụ tình say đắm
Lăn tròn thời gian

tiengsonca

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

TÔI ĐÃ YÊU EM


 
TÔI ĐÃ YÊU EM

Tôi đã yêu em tự thưở nào
Ngày càng say đắm chất thêm cao
Khi nào biển cạn trời không nắng
Khi đó tình anh hết dạt dào 

                tiengsonca

ANH MÃI YÊU EM



ANH MÃI YÊU EM

Anh mãi yêu em bát nước đầy
Đang lên tột đỉnh tận trời mây
Bao giờ sông cạn rừng khô lá
Khi đó tình anh mới héo gầy.

                 tiengsonca

TÌNH ĐẦU



Tình cờ ta nhìn em
Lung linh màu mắt biếc
Quay đi mà luyến tiếc
Như vướng sợi tơ mềm

Rồi ta lại gặp em
Nghe lòng mình xao xuyến
Chia tay còn lưu luyến
Vương sợi nhớ êm đềm

Từng ngày mong gặp em
Thời gian như chậm lại
Vắng em sao trống trải
Thương nhớ cứ đầy thêm

Lần đầu trao nụ hôn
Không gian như bất tận
Niềm thương cao chất ngất
Nỗi nhớ đọng tâm hồn

Ngày nào không gặp em
Ôi miên man nỗi nhớ
Từng đêm dài trăn trở
Thổn thức chất đầy tim

               tiengsonca

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

VẬN

Anh chờ em chẳng trả lời
Để anh ngóng mãi hụt hơi rồi nè
Giận anh phạt chút thôi nghe
Anh đã chịu lỗi còn nhè nện đau
Tình em không dễ đổi màu
Mong em nối nhịp bắc cầu như xưa
Yêu em biết mấy cho vừa
Từ nay sửa lỗi xin chừa vu vơ
                                                                                                                      tiengsonca

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

XIN MỞ LÒNG


Trời âm u, yên lắng
Là chuẩn bị bão giông
Sợ nhất là im lặng
Giọt nước mắt rưng rưng...

Trăng khi khuyết khi tròn
Làm người ta trông ngóng
Xin trăng hãy hào phóng
Giải nỗi lòng héo hon...

Cho tình ta mãi còn.

            tiengsonca

TÌNH SAY



Nhớ em nhiều trong niềm vui hạnh ngộ
Gặp được em đã thấm giọt men say
Đưa anh đến nơi Lưu Thần - Nguyễn Triệu
Một ngày hoang, lạc vào chốn thiên thai
Đường ngũ phúc như cung đàn tuyệt kỷ
Khúc tự tình chếnh choáng một đêm say
Giọt yêu thương ngọt tiếng sáo Trương Chi...

Từ giã em, anh về trong bịn rịn
Lòng u buồn, trống trải, thấy chơi vơi
Đêm từng đêm anh rơi vào lũng nhớ
Xa em rồi anh lại nhớ cuồng say

Giàn Thiên Lý đưa anh về thực tại
Mắt rạng ngời anh lại thấy thương em.

Có lẽ đời anh nặng hồn lãng tử
Đêm mơ hoang một bóng dáng vai gầy
Đánh cắp tim em mà tim mình run rẩy
Giữ kín tình em, xao xác nhớ thương đầy...

                                      tiengsonca