Trang

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

CHƠI ĐẢO CÙ LAO XANH
V ă n T h ắ n g

Người về chơi đảo Vân Phi(*)
Món tươi hải sản nhâm nhi đã đời
Một nơi “Biển giả” mà vui
Tôm ngay, cua đá nướng trui tuyệt vời!
Mực phơi một nắng ngon ơi!
Bánh xèo mực nháy hết lời khen ngon

Leo lên ngọn tháp chon von
Hải đăng sừng sững mãi còn hiên ngang
Trên cao rợp bóng cây bàng
Sương giăng ban sớm dịu dàng như tơ

Chênh vênh những tảng đá to
Như một “rừng đá” tự do vươn mình
Bãi Thảo Nguyên đẹp hữu tình
Hải đăng mắt ngọc lung linh sáng ngời
Đã hơn trăm tuổi trên đời
Quê hương tươi đẹp lòng người hân hoan...

VT

(*) Cù Lao Xanh còn có tên là đảo Vân Phi.
DU LỊCH CÙ LAO XANH
V ă n  T h ắ n g

Tình quê hương biển đảo
Du lịch Cù Lao Xanh
Thật vô cùng thú vị
Đạp xe dạo vòng quanh

Tham quan một “rừng đá”
Leo lên tháp hải đăng 
Ngắm cả trời non nước
Đêm vằng vặc ánh trăng

Đến Nhơn Châu, Quy Nhơn
Ăn bánh xèo sứa nháy
Mực, cá, tôm còn nhảy...
Nhiều hải sản tươi ngon

Đến nhà nghỉ Sea House
Được phục vụ vừa ý
Mọi người đều hoan hỷ
Sẽ nhớ đến lần sau.


VT

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020


KỲ CO

Kỳ Co núi non hùng vĩ
Tạo nên bức họa diệu kỳ
Vẻ đẹp hoang sơ kỳ vĩ
Mê say cuốn hút lạ kỳ

Bờ cong như vầng trăng khuyết
Không gian thoáng đãng nhẹ nhàng
Hàng cây rợp xanh bóng mát
Nhạc lòng trổi khúc mênh mang 

Cảnh đẹp thiên nhiên kỳ thú
Biển xanh tắm nắng mặt trời
Trông xa như màu dát bạt
Ánh lên lóng lánh sáng ngời

Kỳ Co như là kho báu
Thiên nhiên khéo tạo nên hồ
Nước trong xanh màu ngọc bích
Thả mình bung lụa trong ô

Biển nông triền khơi thoai thoải 
Mịn màng dải cát trắng tinh
Thong dong chân trần bách bộ
Dâng lên cảm xúc nên tình

Kỳ Co bao điều thú vị
Gió đưa hơi mặn trùng khơi
Đắm mình trong không gian biển
Cho ta trải nghiệm tuyệt vời

Kỳ Co vô cùng thơ mộng
Một trời non nước say mê
Thiên nhiên hút hồn lữ khách
Như ai níu bước ta về...

VT



EO GIÓ

Hòn đảo ngọc Việt Nam tên Eo Gió
Nét hoang sơ non nước thật hữu tình
Những rặng núi vươn mình ôm lấy biển
Đẹp vô cùng mỗi sáng ngắm bình minh

Từng con sóng vỗ về nơi chân núi
Cảnh đẹp thiên nhiên như cuốn hút mình
Lặn ngắm san hô hoà mình vào biển
Chiều tím hoàng hôn cảnh sắc yên bình

VT

NỬA VẦNG TRĂNG QUY NHƠN

Nửa vầng trăng ôm vào lòng phố biển
Sóng hôn bờ yêu biết mấy Quy Nhơn
Dải cát vàng in dấu chân lữ khách
Biển hát lời ca cuộc sống đẹp hơn

Ghềnh Ráng - Tiên Sa sóng vờn bãi trứng
Đồi thi nhân ru gió vọng thơ Hàn
Eo Nín Thở hoài thương lòng biển mặn
Đường Xuân Diệu ôm ấp nửa vầng trăng

Tắm ngàn xanh thả bụi trần xuống biển
Sóng vỗ về đưa cảm xúc thăng hoa
Quy Nhơn ơi! Người về bao kỷ niệm
Trăng diệu kỳ gieo tình nhớ muôn xa...

Cầu đôi, Tháp đôi muôn đời chung thuỷ
Tình mặn nồng tha thiết mãi yêu thương
Cảm xúc xuyến xao tâm hồn nghệ sĩ
Trăng diệu huyền vang tiếng hát quê hương...

VT

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

BỤI PHẤN


BỤI PHẤN

Khi xưa ngồi dưới mái trường
Thầy cô dạy dỗ mở đường bước xa
Viết từ đạo đức nở hoa
Bảng đen lưu dấu trong ta dáng thầy.

Bụi nào nhớ mãi hôm nay
Phấn in tư tưởng người thầy hôm qua
Rơi trong dòng nhớ đường xa
Rơi miền ký ức lòng ta nắng đầy.

Có hạt đọng lại nơi đây
Bụi nào vương vấn lời thầy ngày xưa
Rơi trên triền nhớ bao mùa
Bục giảng ngày ấy vẫn chưa phai màu.

Có hạt sương trắng mái đầu
Bụi nào nối nhịp qua cầu nhân gian
Rơi trên đoạn phím cung đàn
Tóc thầy ngã trắng nắng vàng nơi em.

Em yêu giọng nói nhẹ mềm
Yêu những ánh mắt dịu hiền thầy cô
Phút giây qua tuổi học trò
Này đây nhớ lại chuyến đò ngày xưa.

Thầy cô chẳng quảng đò đưa
Có ai hay chữ không qua học thầy
Bao giờ kiến thức đủ đầy
Quên làm sao được người thầy yêu thương.

Ngày xưa ngồi dưới mái trường
Thầy đã dìu dắt con đường thành nhân
Dạy cho em biết xa gần
Dỗ dành hết sức ân cần với em

Cho em vầng sáng soi đêm
Em vào cuộc sống vững tin trong đời
Bài học thầy dạy nên người
Hay như cuốn sách sáng ngời nhiều trang


Mai kia mãi nhớ lời vàng
Sau này biết sống cho đàng hoàng hơn
Lớn lên em mãi nhớ ơn
Người ươm kiến thức mở hồn về sau

Làm sao ngọc sáng lên màu
Có thầy bắc nhịp qua cầu tiến thân
Bao giờ thầy cũng sáng ngần
Quên làm sao được chữ vần đầu tiên.

Ngày xưa cô tựa mẹ hiền
Thầy như ông lái đưa thuyền qua sông
Dạy em trung thực nằm lòng
Dỗ dành những lúc tuôn dòng lệ rơi.

Khi em đã lớn nên người
Tuổi thơ em cả một trời yêu thương
Còn đây dấu ấn học đường
Thơ em gửi trọn ngàn thương đến thầy.

                                      Văn Thắng


Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

CHÙM THƠ 4 CÂU



CẢM THỨC
 
Vô thường lao đao bể khổ
Ta bà một cõi mênh mông
Kinh cầu thế nhân tỉnh thức
Tịnh thiền cảm được sắc không

SANG MÙA

 
Cành trơ cây bàng rét thấm
Xanh mơ lá nõn cũng vừa
Nhú ra khi trời nắng ấm
Muôn hoa hé nụ sang mùa


 
Cõi nhân gian ta cùng em tất t
Lẽ vô thường bể khổ cứ trêu ngươi
Sinh, lão, bệnh, tử - không ai thoát cả
Cực lạc ơi! Xuân miên viễn trên trời (!?)


tiengsonca

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

MỘT CHÚT SUY TƯ



MỘT CHÚT SUY TƯ

Ta thư giãn cà phê
Tìm vui trong giọt đắng
Xua đi niềm lo lắng
Nỗi ưu tư bộn bề...

Đời người như chiếc lá
Úa vàng theo thời gian
Nước trôi mòn phiến đá
Tận cùng giấc mơ tan...

Tìm vui trong giọt đắng
Hoài niệm thời đã qua
Dòng nhạc nghe sâu lắng
Nỗi lòng cuộn trong ta...

tiengsonca








Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

SỰ TÍCH BÁNH DẦY BÁNH CHƯNG




SỰ TÍCH BÁNH DẦY BÁNH CHƯNG

Ngày xưa khi dẹp giặc yên
Hùng Vương thứ sáu định truyền ngôi vua
Đầu xuân thi cỗ tiến vua
Các chàng hoàng tử thi đua kiếm tìm
Thức ngon, ý nghĩa, dễ làm
Vua cha chọn mặt gửi vàng truyền ngôi
Thời gian trưng cỗ đến nơi
Dâng lên nhiều món tuyệt vời sắc hương
Con thứ mười tám Hùng Vương
Tiết Liêu nằm mộng, Thần thương chỉ bày
Trời đất quý gạo nếp đây
Con đem sáng tạo bánh dầy bánh chưng
Món ngon ý nghĩa mà dâng
Tượng trưng Trời Đất vuông tròn bao la
Ghi ơn sinh dưỡng mẹ cha
Mừng vui Vua chọn thế là truyền ngôi
Từ đây dân chúng bao đời
Nhà nhà làm bánh Đất Trời mừng xuân
Bánh dầy cùng với bánh chưng
Dâng lên Tiên Tổ và dâng Đất Trời...

tiengsonca

Cảm xúc từ bài thơ “TIẾNG CHIM ẤY ĐÃ BAY VÀO CÕI VÔ THINH” của Nhã Thiên

Nhạc sĩ La Hữu Vang (thầy Trần Đình Giác)

Cảm xúc từ bài thơ 
“TIẾNG CHIM ẤY ĐÃ BAY VÀO CÕI VÔ THINH” 
của Nhã Thiên - Tưởng nhớ đến thầy Trần Đình Giác

Dòng sông trôi lãng đãng bóng mây trời
Sợi nắng mềm thấm tình thời trai trẻ
Những ngày vui, ký ức của một thời
Rồi chia xa, dấu buồn trong lặng lẽ

Tiếng đàn buông nghe nấc nghẹn não nề
Anh thanh thản cùng bạn bè đưa tiễn
Giã cõi đời qua thế giới an nhiên
Về với cát bụi, một trời miên viễn

Chiều loang tím theo dòng sông luôn chảy
Hoài niệm xưa - mạch sống của bạn bè
Và tình yêu sẽ còn tồn tại mãi
Lời chim buổi sáng thức tỉnh cơn mê.

tiengsonca



TIẾNG CHIM ẤY ĐÃ BAY VÀO CÕI VÔ THINH(*) 

Thơ Nhã Thiên


Sông ơi
Chiều muộn
Những khuôn mặt ngồi đây
Lãng đãng mây trời

Uống sợi nắng cuối ngày mà nhớ tiếng chim ngày ấy
Ôi ta đã nghe
Bằng hào khí trẻ trai đã cũ

Nhớ đất thành vui như Tết
Hội ẩm chai rượu cuối
Hào sảng tiếng cười
Để chẳng biết lúc nào cùng uống với nhau

Và thật vậy
Chẳng còn một ly nào nữa
Để bữa tối hôm ấy
Nắm bàn tay
Mà nghe tiếng đàn lòng nhỏ giọt tiễn đưa
“Anh đang nghe em nói”

Có lẽ chẳng còn nỗi buồn nào hơn khi chấp nhận sự mất mát
Ranh giới cuối chỉ còn là hơi thở mỏng
Anh gắng gượng với nụ cười của Phật
Khoảnh khắc như nhiên

Để rồi chiều nay
Sông ơi
Nước cứ chảy về xuôi trong bóng tối phủ dần
Những khuôn mặt ngồi đây đang sống trong hoài niệm

Chẳng có sự mất mát nào cả
Khi tiếng chim ấy đã bay vào cõi vô thinh.
N.T
(*) Trong tập La Hữu Vang- những khúc ca còn lại, Nhà xuất bản Hội Nhà văn- 2012 
Nguồn: nguyenhuuduyen.blogspot.com

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

CẢM XÚC TỪ BÀI THƠ "NHỚ LỜI CHIM BUỔI SÁNG"



CẢM XÚC TỪ BÀI THƠ "NHỚ LỜI CHIM BUỔI SÁNG"
                       của Nguyễn Vĩnh Bình. 

Như một nén tâm hương tưởng nhớ đến thầy NS La Hữu Vang
 
“Từ một sớm mùa đông”
Tiếng chim vừa lặng tiếng
Hun hút sâu đáy giếng
Bóng ngã trời mênh mông...

“Thương những sáng mai hồng”
Trái tim yêu rực lửa
Từng chiều về tựa cửa
Khẽ hát… ngàn xa trông

“Giữa bộn bề âm thanh”
Cuộc đời luôn tất tả
Nhớ tiếng chim rộn rã
Một tình yêu tươi xanh…

tiengsonca

* Những câu trong ngoặc kép là lời thơ của Nguyễn Vĩnh Bình.



NHỚ LỜI CHIM BUỔI SÁNG(*) – Thơ Nguyễn Vĩnh Bình

Một nén tâm hương tưởng nhớ thầy)
 
Từ một sớm mùa đông
Trong khu vườn yêu thương ta không còn được nghe chim hót
Lặng nhìn chim bay xa
Bỏ lại sau lưng một khoảng trời thương nhớ


Thương những sáng mai hồng
Chim ca lời yêu thương bằng trái tim rực lửa
Để chiều về nhìn hoàng hôn
Lặng lẽ hát khúc tự tình với bao cung bậc

Giữa bộn bề âm thanh
Trong dòng đời hối hả
Không lẫn khuất lời chim ca một thuở
Mãi yêu người – yêu cây lá cỏ hoa.
Giữa Đông 2007
N.V.B 
(*) Bài thơ đăng trong tập LA HỮU VANG – NHỮNG KHÚC CA CÒN LẠI, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2012
 Lời chim buổi sáng, tên một ca khúc của nhạc sĩ La Hữu Vang
Nguồn: nguyenhuuduyen.blogspot.com

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

QUY NHƠN MỘT NGÀY



QUY NHƠN MỘT NGÀY

Sáng Thị Nại lượn lờ bao con sóng
Nghe đâu đây vó ngựa của Quang Trung
Đoàn quân chiến bừng bừng lên nóng bỏng
Bước chân Vua vang vọng tiếng oai hùng

Trưa Tháp Đôi mây trắng lững lờ trôi
Thần Siva mỉm cười trong vũ điệu
Em thẹn thùng nép vai anh nũng nịu
Như Cầu Đôi bắc nhịp đã lâu rồi

Chiều thanh thản đi qua dốc Mộng Cầm
Con sóng vỗ say sưa hòn đá cuội
Bãi tắm xưa in dấu chân Hoàng Hậu
Đồi thi nhân nghe tiếng vọng thơ Hàn

Tối mơ màng êm ả ánh trăng ngân
Eo nín thở rì rào con sóng vỗ
Đưa ta về lối tình yêu sáng tỏ
Giấc mơ vàng như chín nụ tình nhân

Khuya lắng hồn trong hơi thở ngàn sao
Nửa vầng trăng bên cung đời dõi bóng
Tiếng hát ru từ ngàn lời con sóng
Lời yêu thương, nghe tha thiết ngọt ngào!

Tình trong thơ chan chứa nỗi vui mừng
Chia sẻ niềm vui người về thành phố
Quy Nhơn- người về nặng lòng nỗi nhớ
Biển hát muôn đời tình khúc quê hương…

tiengsonca

HƯƠNG YÊU



HƯƠNG YÊU

"Hương xuân còn mãi bên thềm
Cho ngày hạnh phúc cho đêm diệu kỳ”
Ngày vui trên bến Trường Thi
Đêm mơ gối mộng thầm thì bên em
Hương yêu đằm thắm vai mềm
Men tình bốc cháy say mèm hồn anh. 

tiengsonca

NỤ CƯỜI BÍ ẨN



NỤ CƯỜI BÍ ẨN

Dáng thong dong mái tóc suông dài 
Nét môi cười chìm sâu trong ánh mắt
Ngực đầy căng mà hồn ta trong vắt           
Bàn tay thon em trói được tim ai?

                                  tiengsonca

KHÚC THU




KHÚC THU

So dây nắn phím cung đàn
Cung tơ buông tiếng nhẹ nhàng khúc thu
Lời vàng mẹ cất lời ru
Cho con khôn lớn đánh đu cuộc đời...

tiengsonca

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN



TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN


Người nhà vừa mổ xong, phòng quản lý bệnh nhân đã thông báo ngày thứ ba xuất viện. Trong khi người nhà còn đau nhức khổ sở, nằm trở người không được mà nói chuẩn bị xuất viện. Đầu óc tôi hoang mang không biết thế nào đây. Có lẽ do bệnh viện quá tải nên không lưu bệnh nhân ở lâu được. Sang ngày thứ hai, bác sĩ đến thăm bệnh, tiến hành các động tác tập co dãn khớp gối chân theo kiểu vật lý trị liệu. Vết thương đầu gối bệnh nhân được nối với một ống nhựa thông ra ngoài nhằm rút các nước dịch sau mổ cho sạch cứ rỉ máu, nhìn thấy mà xót xa. Bác sỹ vẫn dìu bệnh nhân cứ tập cho dù có đau đớn thế nào cũng không nghỉ. Sáng ngày thứ ba sau mổ, bác sỹ tiếp tục đến bắt tập đi bằng một cái khung bốn chân khoảng một tiếng đồng hồ. Thế rồi ông tiến sỹ y khoa chuyên khoa xương khớp, người trực tiếp mổ và cho phương án điều trị bệnh nhân, ông ta đến thăm bệnh và phân tích nguyên nhân phát bệnh và hậu quả khôn lường nếu không tiếp tục điều trị dứt điểm. Nghe ông nói mà đầu óc tôi quay cuồng, mồ hôi trán chảy ròng. Việc chữa trị lần này chỉ là giải pháp tình thế trước mắt, chỉ nạo đi những cái gai và các mô viêm ở khớp để có thể co giãn khớp gối được không còn cạ đau thôi. Đây là một căn bệnh mang tính di truyền, viêm khớp dạng thấp, nếu không điều trị dứt điểm sẽ dẫn đến viêm đa khớp, tất cả các khớp trong cơ thể đều bị viêm, hư hỏng hết, bệnh nhân sẽ đau khớp nặng thêm mà không thể đi lại, ngồi nằm gì được, ảnh hưởng đến tim dẫn đến tử vong. Đúng là bệnh di truyền thật, tôi liên hệ đến người chị ruột của bệnh nhân cũng bị bệnh y như thế nầy. Chị ấy cũng phát bệnh cũng cỡ tuổi 55 như người nhà của tôi. Tôi hỏi bác sỹ, vậy thì có thể tiếp tục chữa trị ngay được không? Bác sĩ nói, như thế thì tốt quá, khỏi phải làm thủ tục xuất nhập viện mất thời gian và tốn kém thêm các chi phí làm thủ tục chẩn đoán như ban đầu. Muốn trị khỏi, tôi có phát đồ điều trị tiên tiến nhất hiện nay được chuyển giao từ Hoa Kỳ. Phải trị tiếp tục trị hai đợt, mỗi đợt chi phí 75 triệu đồng, chạy thuốc mỗi đợt trong vòng 15 ngày. Ông nói, anh làm thủ tục tạm ứng đợt một 75 triệu đồng cho bệnh viện rồi lấy biên lai báo với phòng quản lý bệnh nhân tại khoa thì tôi mới có thể cho phát đồ điều trị, khi đó BV mới xuất thuốc và cung cấp các phương tiện để điều trị. Còn tôi thì không sẵn tiền thì biết làm sao đây. Hỏi phòng quản lý có cho nợ vài hôm để tôi chạy tiền được không? Họ bảo không được. Thế là tôi đành làm thủ tục xuất viện, mọi chi phí phẩu thuật chữa trị trong 3 ngày bay mất 20 triệu đồng. Bác sĩ cho về dưỡng bệnh sau 15 ngày tái khám, nếu quyết định điều trị dứt điểm thì chuẩn bị đủ tiền để làm thủ tục điều trị luôn. Cùng ngày hôm đó tôi đưa người nhà đi về bằng tàu lửa. Tôi phải trợ giúp đi lại lên xuống tàu xe thật là vất vả. Người nhà tôi phải đi bằng cái khung 4 chân trông thật thê thảm. Bây giờ trong đầu tôi luôn nghĩ làm sao chạy mượn được tiền để chữa trị giai đoạn tiếp theo đây. Tôi đã tâm sự với người bạn học cùng trường có điều kiện kinh tế tốt, người bạn sốt sắng cho tôi mượn 75 triệu đồng trị được một đợt thôi, nhưng phải đến 25 tháng chạp ÂL thu hồi nợ mới cho mượn. Ngày 03/12 tái khám và điều trị tiếp mà bạn hẹn đến cuối tháng chạp thì biết sao đây. Trong đầu tôi lại tiếp tục nghĩ đến một ân nhân thứ hai nào nữa đây để có thể mượn được 75 triệu đồng trong khoảng thời gian từ nay đến cuối tháng 11 mới có thể đi chữa trị tiếp. Có lẽ phải làm thủ tục vay chăng?! Nhưng nhà thì chưa có tiền làm sổ sở hữu cũng không vay được. Vay bằng bảo lãnh lương thì quá ít, không đủ chi phí chữa trị. 
Cầu mong những khó khăn sẽ từng bước vượt qua.

tiengsonca

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

NHẬP VIỆN



NHẬP VIỆN

Tôi đưa người nhà đi chữa bệnh tại TP Hồ Chí Minh. Lên tàu hỏa ga Diêu trì lúc 16h30, đến 4h30 sáng hôm sau đến TP. HCM. Đón taxi đến KS đã đặt trước gần bệnh viện để tiện vào bệnh viện khám và điều trị. Lúc 5h sáng đã có mặt tại KS, Còn quá sớm, KS chưa mở cửa phải ngồi chờ. Hơn 6h, KS mới mở cửa, tuy nhiên khách chưa trả phòng nên không có phòng trống để vào ở ổn định; đành phải gửi hành lý tại KS và đi ngay đến bệnh viện. Vào bệnh viện xếp hàng lấy số thứ tự lúc 6h30 đã đến con số 153. Theo dự báo, số thứ tự này phải đến khoảng 11h mới đến lượt vào khám được. Thế là đi ăn sáng rồi về khách sạn. Khách sạn vẫn chưa có phòng trống, đành phải chuyển đến cơ sở hai của KS đó nằm trong con hẻm, phải mất 5 phút đi bộ nữa. Về phòng KS nghỉ ngơi lấy lại sức, đến 9h30 qua bệnh viện xem thử, đã đến số thứ tự 100. về KS dẫn người nhà đến ngay bệnh viện ngồi chờ. Người đi khám bệnh tại bệnh viện đông nườm nượp, đến hàng ngàn người. Ngồi chờ, rồi cũng đến lượt mình vào phòng khám. Tuy nhiên lúc này không có bác sỹ chuyên khoa của mình đã hẹn trước, phải ngồi chờ tiếp đến 12h bác sỹ đã hẹn trước mới đến thay ca khám bệnh. Được bác sỹ, tiến sỹ y khoa chuyên xương khớp khám bệnh cho người nhà. Ông tư vấn cho phương án điều trị bằng phương pháp phẩu thuật nọi soi khớp gối. Tiếp theo, phải tiến hành các xét nghiệm, chụp X quang, chụp MRI, siêu âm điện tim, kiểm tra gây mê tiền mổ... Các công việc trên tiếp tục làm suốt trưa đến chiều qua tới tối, đến 20h cùng ngày mới hoàn tất các dữ liệu bệnh án, bác sỹ mới quyết định mổ hay không. Buổi sáng ngày tiếp theo, bác sỹ quyết định cho phẩu thuật nội soi, người nhà bắt đầu phân vân và lo lắng, không biết sao mà nhanh đến vậy; bản thân mình cũng lo lắng, liền gặp bác sỹ để hỏi cho rõ. Bác sỹ cũng tâm lý, thấy mình phân vân, liền giới thiệu một bệnh nhân khác đến tái khám để tìm hiểu cho rõ mà yên tâm. Việc trao đổi với người bệnh đi trước thấy cũng yên tâm nên ký ngay giấy mổ. Buổi sáng cùng ngày, tiếp tục kiểm tra tim, đến 10h đưa vào phòng chuẩn bị mổ, người nhà ngồi bên ngoài phòng mổ hồi hộp, lo lắng, không biết tình hình thế nào; mãi đến hơn 13h, nhìn trên bảng thông tin điện tử để bên ngoài phòng hậu phẩu có thông tin của người nhà, đã mổ xong lúc 13h, tình trạng tỉnh táo. Thế là yên tâm chờ họ đưa về phòng theo dõi điều trị những ngày tiếp theo.

tiengsonca

MỘT ĐÊM TẠI BỆNH VIỆN



MỘT ĐÊM TẠI BỆNH VIỆN

Đêm đầu tiên tôi ở lại phòng bệnh nhân để chăm sóc người nhà. Trong phòng bệnh có năm giường bệnh. Mỗi người bị đau một kiểu, không ai giống ai, nhìn bệnh nhân nào cũng thấy nhăn nhó đau khổ. Nào là mổ bánh chè, tai nạn xe gãy chân phải mổ kết nối lại, mổ lấy sạn túi mật, mổ khớp gối bị gai, mổ u não...Người nhà ai cũng tất bật với công việc chăm sóc bệnh nhân. Tôi trải chiếu dưới sàn nằm, người mỏi rã rượi, nhưng không chợp mắt được tí nào. Phải xoa bóp bệnh nhân, phải động viên, phải trợ giúp tiểu tiện...
Bất chợt một bệnh nhân thần kinh giường bênh cạnh la toáng lên, ông ta đau nhức toàn thân, không ngủ được. Làm cho mọi người bừng tỉnh dậy, người nhà tôi thì tim muốn nhảy ra ngoài. Ông ta nhảy xuống giường đòi tự tử, lao đầu vào thành giường cho chết để thoát khỏi cái đau của thể xác. Mọi người nhà các bệnh nhân trong phòng đều lao đến chống đỡ, ngăn hành động tự sát của ông ta. Khổ thân bà vợ ông ta, như người thất thần, cả đêm không ngủ được, cứ xoa bóp, nắn chân tay, đầu cổ, thế mà vẫn không làm cho bệnh nhân im dịu được. Rồi báo tin cho BS, họ cho người đến tiêm thuốc ngủ. Một lúc yên ắng lại nổi lên một trận lao đầu tự sát và la hét kinh hoàng của ông ta nữa. Tôi nằm dưới sàn đối diện giường của ông ta, lúc nào cũng cảnh giác, giữ thế, nếu có hành động nào của ông ta liền bật dậy chống đỡ, ngăn cản kịp thời, không để sự cố xảy ra. Sự việc xảy ra ba lần tương tự, không ai ngủ được cả. Người nhà thấy phiền, cả vợ và con trai đưa ông ra ngoài đi lại trên hành lang. Bảo vệ lại đuổi vào phòng, BS lại cho chích thuốc an thần liều cao và rồi ông ta cũng ngủ được qua đêm. Một đêm thật kinh hoàng! Thương thay cho kiếp người không qua khỏi ải sinh, lão bệnh, tử.

tiengsonca

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

ĐẶC SẢN TRÁI CÂY BÌNH ĐỊNH




ĐẶC SẢN TRÁI CÂY BÌNH ĐỊNH

Xoài tượng Đại An
Xuân về xanh mướt
Mùa hoa trắng muốt
Niềm vui ngập tràn !

Xoài tượng Đại An
Từng chùm sáng rỡ
No tròn hết cỡ
Rực sắc mơ vàng !

Xoài tượng Đại An
Một rừng tươi mát
Quả đeo trĩu cành
Tỏa hương thơm ngát !

Nổi tiếng từ xưa
Trái cây xoài tượng
Ngọt thơm, chất lượng
Đã từng tiến Vua...

Xoài tượng Đại An
Công nhận kỷ lục
Trái cây đặc sản
Giá trị Việt Nam !

           tiengsonca

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012




ANH TỪ CÁI THUỞ...

Anh từ cái thuở gặp Tiên (*)
Gieo thêm hạt nhớ vào miền tim ta
Bừng lên như ánh sao sa
Vầng trăng sóng sánh nơi xa cuối trời

Anh từ duyên bén một thời
Tháng Tư giọng cuốc hụt hơi gọi tình
Tiếng ve lác đác rập rình
Hồng tươi cánh phượng lòng mình xôn xao

Anh từ biết ngắm trăng sao
Mộng mơ vào lối động đào tươi nguyên
Cùng em hát khúc giao duyên
Nụ tình chất ngất trên miền gió trăng...

Anh từ khi biết yêu trăng
Trong tim rạo rực chị Hằng đến thăm
Trông mong mau đến đêm rằm
Bờ dâu xanh mướt cho tằm buông tơ...

Yêu trăng biết mấy tình thơ!

                                                                        tiengsonca